Top 10 nổi khổ của nông dân

0
16
Đánh giá bài viết

Trước mình viết top 10 đa số nghiên về kỹ thuật, công nghệ là chủ yếu. Hôm nay mình đổi gió chuyển qua chủ đề nông nghiệp nông thôn xem tình hình thế nào. Thực chất blog mình chuyên top 10 toàn lĩnh vực chứ không chỉ tập trung vào một lĩnh vực nào đó. Tuy nhiên hiện tại mình cũng đang tuyển nhiều cộng tác viên thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau để mở rộng chủ đề đa dạng hơn.

Nông dân là những người lao động cư trú ở nông thôn, tham gia sản xuất nông nghiệp. Nông dân sống chủ yếu bằng ruộng vườn, sau đó đến các ngành nghề mà tư liệu sản xuất chính là đất đai.

Nông dân là những người đang sản xuất ra rất nhiều sản phẩm nông nghiệp phục vụ cho cuộc sống hằng ngày của chúng ta như lúa gạo, lương thực khác, hoa quả, trái cây, hải sản,…Tuy nhiên họ cũng là người cực khổ nhất, nghèo nhất trong thành phần xã hội ngày nay. Một câu hỏi đặt ra là vì sao người nông dân làm nhiều những không phải là người giàu, cũng không phải là người có quyết định trong giá cả thị trường, họ cũng không chủ động ứng phó với thiên nhiên khắc nghiệt.

Phải nói là nền nông nghiệp của chúng ta đã đạt được khá nhiều thành tựu lớn như lúa gạo xuất khẩu thứ 2 thế giới sau Thái Lan. Lương thực, thực phẩm, nông sản, hải sản điều cung cấp đầy đủ cho cả nước và có dư cho xuất khẩu đi các nước khác. Tuy nhiên nếu xét về chất lượng, năng suất, thương thì sản phẩm của nước ta chưa đạt như lúa gạo chủ yếu là giá rẻ, chất lượng chưa cao, nông sản và các thứ giá cả bấp bênh, còn thương hiệu sản phẩm nổi tiếng thế giới thì không nhiều và hầu như mình không thấy chỉ biết được thương hiệu cà phê Trung Nguyên là nổi tiếng nhiều nước biết đến, còn các sản phẩm khác thì mình chỉ biết là xuất khẩu cũng nhiều nhưng không có thương hiệu.

Một câu hỏi đặt ra nữa là người nông dân sản xuất ra sản phẩm của họ nhưng họ không được quyền định giá bán như các sản phẩm khác bạn hay mua là máy tính, điện thoại, xe máy hay nhiều vật dụng khác. Các sản phẩm đó do ai định giá, có phải do nhà sản xuất ra sản phẩm đó đúng không. Như công ty mình đang làm về điện tử, công ty đối tác nào muốn mua thì mình báo giá cho họ được thì hợp đồng. Bởi vì mình làm ra sản phẩm đó thì mình mới biết được giá trị thực của nó là bao nhiêu và bán bao nhiêu để đảm bảo có lời. Còn người nông dân làm sản phẩm xong rồi phải trong chờ vào giá cả thị trường lên xuống thế nào rồi mói quyết định bán hay không bán mà thôi.

Nếu như sản phẩm mình làm ra mà không tự định giá được thì rất nhiều khả năng sẽ bị lỗ vốn. Như vậy cứ tính năm được giá năm mất giá, bù qua cấn lại thì nông dân vẫn không khá lên nổi.

Một trong những lý do mà nông dân không quyết định được giá là do họ sản xuất nhỏ lẻ theo hộ gia đình. Cho nên sản lượng của họ không đủ lớn để áp đặt giá lên thị trường, vì anh không bán thì có nhiều người khác sẽ bán mà thôi. Cho nên người nông dân đang chiến đấu nhỏ lẻ thiếu sự thống nhất, thiếu quy hoạch tổng thể hay có một liên kết nào đó đủ lớn mạnh để có tiếng nói trên thị trường giá cả.

Cho nên chính quyền cần hổ trợ quy hoạch tổng thể, thống nhất và đầu tư khoa học kỷ thuật đồng bộ cho người dân chứ họ không thể nào tự liên kết và quy hoạch được cả. Chúng ta nên suy nghỉ theo hướng nên nông nghiệp hiện đại, nông nghiệp công nghiệp chứ không phải là nông nghiệp lúa nước nhỏ lẻ như hiện nay.

Xét trên toàn thế giới nhìn ở các nước phát triển thì họ cũng có nền nông nghiệp để phục vụ cho nhu cầu trong nước hay xuất khẩu vậy. Như khác ở chổ là họ được quy hoặc thành nông trại rộng lớn hàng nghìn hecta và áp dụng khoa học công nghệ máy móc tối tân vào sản xuất đại trà. Người nông dân của họ không chỉ sản xuất mà còn có nhà máy làm ra sản phẩm thực tế đến tay người tiêu dùng hoặc sơ chế ban dầu trước khi bán cho nhà máy. Mình tự hỏi tại sao mình không làm như họ ở đồng bằng miền tây cần có những nông trại sản xuất lứa lớn như vậy để đảm bảo chất lượng, năng suất cũng như quyết định về giá trên thị trường. Quy hoạch thành những trang trại lúa gạo, những trang trại cà phê, những trang trại nổng sản. trang trại trái cây,…

Tại Việt Nam có khá ít doanh nghiệp lớn đầu tư vào nông nghiệp để hiện đại hóa nông nghiệp. Mình chỉ thấy có công ty HAGL là đầu tư lớn vào nông nghiệp như trang trại bò, trang trại cà phê, trang trại cao su, trang trại mía,…Nhưng mà ông không phải đầu tư tại Việt Nam mà đang đầu tư tại nước Lào và Campuchia. Ở Việt Nam rất cần những trang trại như vậy cụ thể là trang trại lúa gạo, trang trại trái cây, hải sản,…Lý do chắc có nhiều bên đó quy hoạch thuận tiện hơn, chi phí rẻ hơn, được hổ trợ tốt từ chính quyền địa phương,…và nhiều lý do khác nữa mà chỉ có ông ấy mới biết được.

Toàn cảnh ngập mặn ở miền Tây 

Top 10 nổi khổ của nông dân hiện nay. Chúng ta cùng tham khảo nhé.

1. Ít được hổ trợ

Thường thì các ngành khác sẽ được ưu tiên hổ trợ nhiều hơn là nông nghiệp. Ví dụ như bất động sản đóng băng thì có gói 30k tỷ để hổ trợ cho thị trường này. Còn nông nghiệp, cụ thể là người nông dân thì sự hổ trợ khá hạn chế và tự giúp chính mình là chủ yếu. Cụ thể như nông dân nhiều năm cũng bị mất mùa, mất giá dẫn đến trắng tay, nợ nầng ngân hàng khó chi trả. Như thực tế hiện tại tình hình ngập mặn ở các tỉnh Miền Tây từ đầu năm đến này là rất nghiêm trọng chưa từng có trong lịch sử, tình hình này làm ảnh hướng không nhỏ đến đại đa số người đân Miền Tây. Nhiều con em nông dân phải bỏ quê đi lên thành phố kiếm sống phụ giúp gia đình trong những lúc khó khăn như thế này. Bạn xem video phía trên sẽ rõ hơn nhé.

Với tình hình khó khăn hiện tại mà người dân nông nghiệp phải chịu, mình xem báo đài cũng nhiều những chưa thấy sự hộ trợ nào từ chính quyền các cấp cho các hộ gia định bị trắng tay hay thiệt hại nặng có vốn làm ăn. hay ít nhất cũng chỉ đạo các ngân hàng không tính lãi suất cho họ hay cho họ vay thêm để tiếp tục sản xuất cho vụ sau.

2. Lo nhiều về thiên nhiên, giá cả thị trường

Người ta đi cấy lấy công,
Tôi nay đi cấy còn trông nhiều bề
Trông trời trông đất, trông mây,
Trông mưa, trông gió, trông ngày, trông đêm.
Trông cho chăn cứng đá mềm,
Trời êm bể lặng mới yên tấm lòng.

Nhưng thực chất có yên được chưa, đó mới chị là lo thiên nhiên mà thôi. Cái khó tiếp theo là giá trị trường đầu ra sản phẩm, cũng như nguyên liệu đầu vào như thuốc, phân bón, công cụ sản xuất không ổn định.

3. Thiếu cơ sở hạ tầng

Việc đầu tư cơ sở hậ tầng để phục vụ cho nông nghiệp không phải là chuyện dễ dàng, nhất là khi chúng ta đang làm nông nghiệp nhỏ lẻ từng hộ gia đình thì càng khó khắn. Do vậy chỉ có quy hoạch thành các trang trại lớn thì việc đầu tư cơ sở hạ tầng, máy móc, thiết bị nhà xưởng, hệ thống kênh nước phụ vụ sản xuất.

4. Không đủ điều kiện để giảm nghèo

Nông dân còn quá nghèo, việc giải quyết giảm nghèo chưa gắn liền với việc phát triển kinh tế nông thôn nên chưa bền vững, vẫn còn có thể tái nghèo. Giáo sư Amartya Sen, người Mỹ gốc Ấn Độ, được giải Nobel chỉ ra rằng cái người nghèo cần không phải giúp họ tiền mà là các điều kiện để phát triển kinh tế (đất đai, công cụ, trâu bò và kỹ năng) và quyền được hoạt động để thoát khỏi cảnh nghèo, tức là cần “cần câu” chứ không phải “con cá”.

5. Thương nghiệp không công bằng

Thương nghiệp giữa nông thôn và đô thị hiện nay nói chung chưa được công bằng. Nông dân bị các doanh nghiệp và tư thương bóc lột. Chiến lược phát triển thương nghiệp của Nhà nước là xây dựng chế độ nông nghiệp hợp đồng, làm cho hộ nông dân phụ thuộc vào doanh nghiệp, trở thành người làm công cho doanh nghiệp, sẽ dẫn đến sự độc quyền của doanh nghiệp, vì giá cả do doanh nghiệp quyết định, nông dân không có quyền mặc cả trên thị trường. Muốn giải quyết tình trạng này phải phát triển song song các hợp tác xã có các hoạt động chế biến và buôn bán thì việc phân phối thu nhập mới được công bằng.

6. Thu nhập thấp

Nông dân là những người khởi xướng Đổi mới nhưng nay lại ít được hưởng lợi của Đổi mới nhất. Nhân khẩu nông nghiệp thừa gây ra tình trạng di cư ra thành thị để tìm thu nhập cao hơn. Để nước ra trở thành một nước công nghiệp phải rút ra khỏi nông nghiệp một khoảng nửa lao động. Quá trình di cư này là tích cực vì sẽ giúp cho nông dân giảm được lao động thừa, giải quyết được việc làm và tăng năng suất lao động.

7. Nạn hàng giả

Qua cuộc khủng hoảng kinh tế hiện nay, chúng ta càng thấy rõ là nạn đầu cơ đang phổ biến khắp nơi. Bây giờ mới thấy giá năng lượng và lương thực tăng không phải vì thiếu hụt mà chính là do các công ty đa quốc gia đầu cơ. Trong nước giá năng lượng, vật tư, hàng hóa, lương thực tăng rất mạnh lúc giá thế giới tăng nhưng lúc giá thế giới giảm lại giảm rất chậm, do các doanh nghiệp đầu cơ. Hiện nay, hàng giả và gian lận tràn ngập thị trường. Giá đầu vào tăng nhanh mà giá đầu ra lại giảm làm cho nông dân càng chịu thiệt nặng.

8. Giá đất nông nghiệp thấp

Việc người nông dân bảo hộ quyền sở hữu ruộng đất của họ là chính đáng. Ruộng đất là di sản mà cha ông để lại cho họ, thiếu nó thì họ không thể sống lại.

Thế mà hiện nay chúng ta lại lấy của họ, đền bù cho họ với một giá không đáng kể so với giá sau khi chuyển mục đích sử dụng.Việc đòi nhà nước tăng mức hiện điền sẽ tạo sự công bằng. Việc tăng quy mô của hộ nông dân giúp họ trở thành nông trại gia đình như ở các nước tiên tiến phải cho tất cả mọi người được hưởng chứ không phải chỉ dành cho một số người giàu.

9. Không được hưởng phúc lợi xã hội

Nông dân là bộ phận công dân ít được hưởng phúc lợi xã hội nhất, nhất là về giáo dục, y tế. Những vấn đề xã hội ở nông thông chưa được giải quyết một cách cơ bản. Bảo hiểm thiệt hại do thiên tai và thị trường, bảo hiểm xã hội.

Ở nước ta lực lượng lao động di cư ra đô thị không có ai quản lý, đang trở thành công dân loại hai ở các đô thị, chẳng được hưởng một phúc lợi xã hội nào.

10. Môi trường bị ô nhiễm

Môi trường nông thôn hiện nay đang bị ô nhiễm nặng nề gây nhiều nguy hiểm cho nông dân. Trước hết là do sử dụng thuốc bảo vệ cây trồng, sau đến các chất phế thải của chăn nuôi và làng nghề, rồi đến các nước thải do các doanh nghiệp. Không thể chỉ giao cho cơ quan Nhà nước và doanh nghiệp làm công việc này. Kinh nghiệm của các nước cho thấy, nếu giao cho cộng đồng địa phương cùng tham gia thì sẽ có hiệu quả hơn nhiều.

Chia sẻ

Viết trả lời